Chùm thơ phồn thực

(Múa – Tranh Phương Bình)
.
1. Nhão

Vũ Đan Thành

 

Gió đưa…

Mùa nhão nhoẹt

Mây tềnh hềnh

Rốn ráo ướt bọng mưa

Nụ xác hồn xáo xác lác lác đưa

Gió thỗn thệ

Thổi hồn

Ngực thẩm mỹ

Đó con mòng mòng chổng ngược lông đuôi

Bên sông vắng

Mùi lấm láp ven bờ vắng lặng

Cỏ lác hát đơn tình

Nhão nhoẹt bùn sen ngậm búp xanh

Con đò nát ngửa chềnh ềnh thổn thức

Ngọn sào gầy hổn hển nhão nhoẹt mưa

Gió thưa

Đưa mưa

Từ dòng sông hoang dại

Mùa hoang mùa trễ nải

Chiều hoang chiều

Nhạt thếch

Giọng đò đưa

Gió đưa…

2. Mật mộng

Vũ Đan Thành

 

Đêm thoát xác

Hồn bồng bềnh không trọng lượng

Lực hút bằng zero

Bay gần tới cung trăng em Hằng Nga đang cô đơn hình bóng

Bỗng chợt lạnh toát

Hình như oxy bị thiếu

Hẫng hụt

Huyết áp

Tụt

Nhanh lên

Rơi xuống

Anh đang rơi tự do theo định luật vạn vật hấp dẫn

Vào đúng giữa giấc ngủ của người đẹp trong rừng

Tỉnh giấc

Amazon

Lộn ngược màu đen nhẹm cùng trắng nõn lờ nhờ đồi trăng chín xõa

Bóng đêm trầy trật mật rỉ mật ứa mùi mật ứa

Rỉ mật rót tai thầm thì rủ rỉ

Tất bật

Hì hục

Khùng khục giấc thức nóng bức tốc đạt rực đam mê si mê hả hê mật ứa ự hự

Đêm chết giấc lịm dần

Chàng đần ngủ tít

Em người đẹp trong rừng Amazon mật mùi đêm mộng nhộng

Duỗi chân trắng ngọc

Bồng bềnh…


3. Chiều trễ nải…

Vũ Đan Thành

 

Chiều trễ nải

Áo mỏng kéo nắng tàn cúi mắt xanh

Trĩu ngực

Đùi

Vén

Em lèm lẹm thẹn dương tình nguyệt vọng

Nõn ễnh ương xộc xệnh lệch múi giờ

Hơ hớ tình ngày và đêm hổn hển

Chiều trễ nải xoãi mình đêm chân trăng trắng chầm chậm khép hờ

Hoàng hôn nhật nguyệt nhấp nhô

Mùi cỏ non ngái thức

Núi tròn trịa trắng trăng rằm lằng lẵng lặng nức mùi đêm

Nụ hồng hồng chúm chím

Trăng rên đêm rên màn đêm buông rèm

Đùi dốc

Gió hồng hộc thèm giật ngoài thềm thông thốc

Tốc ngược tấm lợp mái phi rô xi măng

Mành râm hậm hực mắt

Ngực êm

Đêm phụt

Tắt

Con ếch hình hài chồm bóng trăng lồng lộng

Nồng nồng nhại nhễ đê mê

Thiêm thiếp

Lịm

Chiều tụt hút vào hun hút bóng ngả đêm…

 

4. Bả tình
Vũ Đan Thành
 
Đêm thành phố xa hoa
S O S
Tôi lạ
Em lạ
Eo thon
Ngon
Ngực
Múi
Núi
Đồi
Ảo mờ
Thung lũng silicon không độn
Mòng mõng hai dây
Buông thõng
Bất cần đời
Việc chi buồn tủi héo sầu
Anh đâu đã là quen là lạ
Đêm nay lạ rồi lại quen
Mon men
Lấm lem
Mai quên
Ngày mới
Sóng bồng bềnh vỗ đảo mơ tung tóe
Em
Anh
Mang hình hài con ngóe
Ướt mình ướt mẩy dưới mưa
Choãi chân
Xuống tấn
Nhoèn
Nhoẹt
Mệt nhoài
Bải hoải
Giấc chết
Giây phút chìm xuồng
Tôi lơ lửng
Thuyền trôi tuồn tuột thuyền trôi
Môi
Mắt
Em lờ lững
Chuột lột
Lim dim
Cúi nhìn một nửa tình sũng ướt
Mắt môi
Em
Tôi
Luống cuống
Một hồi
Rối bời
Chơi vơi
Lả lơi
Lướt
Say khướt mộng tình
Bả tình
Hai mình
Nhồng nhồng
Mông mông mộng mỵ
Nhụy
Đẫm đề
Không mơ
Chỉ là
Hiện thực
Sinh thực
Phồn thực
Nóng cực
Rực
Ngực
Áp
Rên siết
Ấp nồng
Màu hồng lơ lơ lửng lửng
Đèn lờ nhờ mờ mờ
Chợt nhớ ra
No BCS…
Cùng chia sẻ bài viết này

Facebook