Chùm thơ viết cho các thi nhân 2

Đó là 17 bài thơ, viết về các nhà thơ nhà văn: Xuân Quỳnh, Hàn Mặc Tử, Nguyễn Du, Nguyễn Bính, Thakagi Xivankara Pillai (Ấn Độ), Nguyễn Khuyến, Vũ Hồng Quân, Hồ Xuân Hương, Bùi Giáng, Việt Phương, Nguyễn Công Trứ, Trần Tế Xương và Thanh Tùng (Tiếp theo)

9. Thu đơn côi     

Vũ Đan Thành

(Viết cho thi hào Nguyễn Khuyến)
Ông thả chiếc cần câu mùa thu
Ao sâu lặng lẽ những ưu sầu
Tứ thơ chìm xuống không gian lắng
Nhịp buồn trĩu nặng nỗi hoang phiêu.

Nước biếc non xanh cần câu trúc
Lòng son thanh bạch nỗi thương hoài
Mùa thu câu cá nào đâu cá
Hồn mắc trong hồn thu đơn côi.

Tôi thấy ông ngồi câu mùa thu
Cá không muốn cắn sao ngồi mãi
Hay bởi hồn thu lòng khắc khoải
Bên bờ ao vắng dạ buồn tênh…

 

  1. Tiễn biệt bạn thơ

Vũ Đan Thành

(Kính tặng linh hồn bạn thơ Vũ Hồng Quân)

Thôi thế đành thôi chiều ly biệt

Bài thơ dang dở biết nói sao

Chín suối ngậm cười hồn thơ khóc

Một nén nhang trầm thảng thốt bay.

 

Tiễn biệt chiều nay bạn có hay

Khúc nhạc nao lòng như cỏ may

Chỉ những lời thơ không thể chết

Đời người một chiếc lá vàng thôi.

 

Thế là một khắc vụt trôi ngay

Bùi ngùi đưa tiễn bạn lòng ơi

Còn nhớ khi buồn bình thơ họa

Nâng chén tiêu sầu đâu thấy vơi.

 

Tiếng khèn đứt đoạn cơn gió gọi

Bài thơ đưa tiễn nén trong lòng

Người đã đi rồi thơ còn mãi

Giữ lại mấy lời cơn gió bay…

 

  1. Ngẫm thơ Hồ Xuân Hương
    Vũ Đan Thành 

    Cũng vì cấm đoán mà ra
    Thơ phú của bà mới được nổi danh
    Rằng hay châu Mỹ La tinh
    Khỏa thân thoải mái khoe mình xốn xang.

    Ai ai cũng thể hở hang
    Chả ma nào màng bóng gió đẩy đưa
    Thơ bà sang đó chỉ thừa
    Quê ta ngặt quá thơ bà lên ngôi.

    Ngẫm người mà thấy thương thôi
    Phê bình bí bách khen hoài ngợi ca
    Dòng thơ đặc sắc nước nhà
    Cũng do cấm đoán cởi ra mặc vào.

    Trời Tây tranh vẽ nuy – đơ
    Nào ai lạ lẫm ngu ngơ như mình
    Thích tình thời ắt có tình
    Đâu như xứ Việt của mình nghiến răng.

    Chữ trinh gìn giữ trăm năm
    Thơ tình nữ sỹ hỏm hom đen ngòm
    Chềnh ềnh rạo rực đùi non
    Tức thời ngất nghểu con chim chào mào.

    Những bài thơ ấy tự trào
    Đang còn lưu giữ tự hào nước Nam
    Rằng người nữ sỹ đa đoan
    Nâng lên cạp váy rộn ràng khách thi.

    Thơ này mang tới châu Phi
    Người ta chẳng thấy rằng hay nỗi gì
    Mấy ông hồi giáo cười khì
    Một mình bốn vợ việc gì nỉ non.

    Cái gì để đói chả ngon
    Cái gì ăn vụng chả hơn mứa thừa
    Hồ Xuân Hương vốn chả vừa
    Dám khoe rốn đẹp ngửa ra tềnh hềnh.

    Chắc thời e thẹn núp mình
    Hở hang chả dám trúc xinh then cài
    Nếu mà phân tích hơi dài…

 

  1. Nghĩ về thơ Bùi Giáng
    Vũ Đan Thành

    Nghĩ về thơ Bùi Giáng
    Chợt lòng buồn mênh mang
    Cả đời say câu chữ
    Chuyến đò đời quá giang.

    Để câu thơ khất thực
    Lang thang miền cõi tục
    Quên mình khách thi nhân
    Nhớ chi thơ nát mục.

    Nhớ cho lòng ngắt đắng
    Mơ màng chi trăng suông
    Lê thân tàn rách nát
    Ngắm chiều màu dần buông.

    Hồn bay trùm nết chữ
    Quặn lòng hoang thi tứ
    Nhịp buồn sao miên man
    Khách thơ tình lữ thứ.

    Mải mê chuốt lời thơ
    Nào đâu một hững hờ
    Mà giấc mơ tắt lịm
    Mắt nhìn hồn bâng quơ.

    Ngỡ cuộc tình đói rách
    Chèo thuyền thơ lau lách
    Giấu niềm đau u hoài
    Ôi tình đời trắng bạch.

    Bước cô đơn triền miên
    Bóng chập chờn ẩn hiện
    Đuổi thơ vào muôn kiếp
    Ai đã từng hóa điên…

 

  1. Những vần thơ chân thực
    Vũ Đan Thành

 

(Nhà thơ Việt Phương, tác giả tập thơ nổi tiếng “Cửa mở”- Người từng có 53 năm làm thư ký cho cố thủ tướng Phạm Văn Đồng, vừa mất ngày 6 – 5 – 2017, thọ 89 tuổi)

Tôi ít đọc thơ ông

Nhưng được nghe người ta kể lại

Có những vần thơ sống mãi

Là của ông

Đã đi qua (không phải khói lửa) thời gian.

 

Ông chưa từng bước chân qua bom đạn ngút ngàn

Để viết những bài thơ thuộc trường phái

Ngợi ca người chiến sỹ

Ông chỉ là một kẻ sỹ

Trong màn trướng

Trộm viết thơ.
Sau khi hoàn thành những bài nghị luận

Sửa những diễn văn

Để những nhà lãnh đạo cấp cao

Cầm trong tay

Đọc giữa chốn công đường.

 

Thơ ông viết

Mấy khi niêm luật

Trữ tình chắc ít thôi

Bàn giấy trắng tinh khôi

Nhưng thơ ông mới là điều chân thực

Mới chính là của ông

Thương hiệu

Một nhà thơ.

 

Của những trở trăn của bao triệu người cơ cực

Mong chờ cuộc sống ấm no

Những vần thơ ông

Đập vào cửa sổ

Của những thành trì cổ hủ giáo điều

Những căn phòng các lãnh tụ vẫn ngủ yên.

 

Họ không hiểu

Hay đang đắm chìm trong mê mải

Nghĩ đến thiên đường hoang tưởng

Đang bội thực với những chiến công hiển hách

Của triệu người đã nằm xuống bởi chiến tranh.

 

Những câu thơ

Viết những điều chân lý rành rành

Mà chẳng mấy ai đã nhận nổi ra

Những vần thơ chân thực

Chẳng xa hoa

Của ông

Vẫn ngấm vào cuộc sống.
Như nước trên ruộng đồng của người cày người cấy

Những vần thơ kia

Đã có thể vào tù

Như bao bài thơ khác

Trong thế cuộc

Tất cả các nhà thơ đều đồng thanh ca hát

Ông buồn rầu thơ lại nghĩ ngợi miên man.

 

Ông vừa bước chân đi xa

Mấy hôm nay

Đất trời không nóng gắt

Để tiễn đưa nhà thơ

Hơn là đưa tiễn một chức sắc phẩm hàm.
Những diễn văn không còn ai đọc nữa

Những nghị luận câu từ đã nhàm chán bởi lê thê

Nghề thư ký riêng thường dành đàn bà đẹp

Nhưng những vần thơ đi qua tháng năm vẫn chân thành chan chứa

Thời mở cửa hồi đó vẫn của ông…

 

  1. Đọc thơ Nguyễn Công Trứ

Vũ Đan Thành

 

“Kiếp sau xin chớ làm người

Làm cây thông đứng dưới trời mà reo” – Nguyễn Công Trứ.

Mới hay ngông cũng thật hay

Nhời thơ ủy mỵ tiếc thay nhạt lòng

Mai rồi dám uốn bẻ cong

Tình thơ dựng ngược xù lông trợn trừng.

 

Ai người thiên hạ nổi xung

Hay còn có kẻ tay vung vẫy vùng

Xưa kia bao đấng anh hùng

Ngày nay thỏ đế mượt nhung hàng đàn.

 

Thơ không uất hận ngút ngàn

Chỉ mơ giải thưởng tụng đàn miên man

Mới hay ngông đã lụi tàn

Còn lời sáo rỗng biển tràn bọt tan.

 

Tung câu thơ trắng xin hàng

Cho đời lạt lẽo sóng tràn biển trôi

Về thôi nhặt mẩu thơ rơi

Đời còn hay
Dưới gầm trời – thơ ông.

 

  1. Bên mộ Tú Xương
    Vũ Đan Thành

 

“Vẳng nghe tiếng ếch bên tai

Giật mình còn tưởng bóng ai gọi đò” – Câu thơ trên bia mộ cụ Trần Tế Xương.

Vị Xuyên hồ nước nơi đây

Cuối hè nắng rụng bóng cây mơ màng

Gió như xòa tóc miên man

Bên hàng cây cọ lan lan mặt hồ.

 

Dừng chân se sẽ nấm mồ

Tú Xương an nghỉ vần thơ tạc lời

Nào đâu tiếng gọi đò ơi

Tiếng con ếch vọng bời bời bên tai.

 

Vị Xuyên chiều lắng dần phai

Câu thơ thảng thốt bóng ai xa mờ

Choàng như vút một cơn mơ

Tấm khăn xếp, bóng lững lơ áo dài.

 

Người sao bên ấy tuyền đài

Hay còn nhắn nhủ mực mài sang tôi

Chợt như lạnh thoáng bồi hồi

Hay đâu rằng đã lặng ngồi một thôi.

 

Vị giang gần đó có trôi

Tưởng thời gian đã ngưng rồi phút giây

Ta chưa kịp nén nhang bay

Mà như vần đã trao tay gửi lời.

 

Thành Nam hôm ấy có người

Phố đông dạt bước chiều rơi ngõ lòng

Đời như một cuộc thong dong

Thơ là đọng lại nhớ mong một lần…

 

  1. Mơ gặp Tú Xương

Vũ Đan Thành

 

Chiều hôm dạo bước bên hồ

Xa không nào thấy nhà thờ đổ chuông

Vị Xuyên men lối vấn vương

Bước chân bất chợt tìm đường ghé thăm.

 

Mồ không sương khói chiều tàn

Dừng chân bia mộ đôi hàng câu thơ

Tú Xương an nghỉ ven hồ

Chiều sao mặt nước lững lờ nào hay.

 

Lặng thầm sao tựa gió lay

Lim dim chợt thoáng sương bay ngỡ ngàng

Nào đâu thoang thoảng mùi nhang

Mà như thiêm thiếp mơ màng canh hai.

 

Thấy người mặc áo thâm dài

Đầu choàng khăn xếp tay mài mực nghiêng

Rằng còn một chút tình riêng

Xòe tay nhỏ một giọt thiêng rơi vào.

 

Thoáng như ẩn hiện lao xao

Tỉnh ra chợt ngỡ giọt nào mồ hôi

Chiều sao lạnh gió bồi hồi

Giật mình vừa thiếp ngủ ngồi một thôi…

 

  1. Về một thời hoa đỏ đi xa
    Vũ Đan Thành

(Vĩnh biệt nhà thơ Thanh Tùng, người đã viết lời cho bài hát “Thời hoa đỏ” vừa qua đời ngày 12 – 9 – 2017, hưởng thọ 83 tuổi)
Ai chả có một thời mùa hè hoa phượng đỏ
Ai chả từng một lần nghe bài hát nhớ không quên
Ai chả từng đến trường những ngày nắng lửa
“Thời hoa đỏ” một thời từng xa vắng chia ly
Ngày ra trường rưng rưng trên bờ mi
“Thời hoa đỏ” một thời ta tiếc nhớ
Nốt nhạc nào đưa hồn người dìu dịu đến ngân nga
Những mùa hoa nở trong đời bất diệt
Câu thơ ông tạc nên những tượng đài
Thuở đi xa không bao giờ xa mãi
Những hình hài bông hoa đỏ cứ rơi rơi
Bài hát ấy
Đã đi qua cả thời chiến trận
Qua bao nỗi nhọc gian khó
Thuở nhớ nhung
Người lính chiến đổ gục mình trong bom đạn
Ngỡ như mình đang nằm gối đầu lên một sắc đỏ màu hoa
Ta từng đi qua
Thuở sinh viên những tháng ngày dài đói lả
Vẫn xao lòng
Bao mùa hạ tiếng ve ran
Không dám cầm tay em bước dưới hàng cây phượng đỏ
Nắng ngập tràn
“Thời hoa đỏ” tiếc giùm ta mùa hạ
Tôi tiếc cho một người thơ vừa bất chợt
Mới giã từ…

…………………………………………

 

Cùng chia sẻ bài viết này

Facebook