Chùm thơ đất và người Hà Giang

(Ảnh minh họa st)


1. Tiếng khèn xuống núi

Vũ Đan Thành

 

Cô gái Mèo xuống núi

Tiếng khèn bay lên cao

Núi à núi

Cao cao…

 

Người Mèo đã bao đời sống trên sườn núi biếc

Này chàng trai Mèo ơi

Hôm nay đi đâu mà chân vui thế

Nhìn kìa

Có cô gái trên nương xa

Ruộng bậc thang đang tung tăng em bước

Tiếng khèn của anh

Đâu rồi.

 

Cất lên đi cho chân không lạc lối

Bước chân cô gái mèo

Trên nương

Xa

Những ngày qua

Em chỉ nghe tiếng khèn

Trên đỉnh núi

Núi à núi xa…
.

Hôm nay bước chân em sao mà vui vui thế

Tiếng khèn anh bay

Chân đồi

Đợi em với ớ ờ ới…
.

Em muốn đi cùng anh đến chợ phiên này

Mình sẽ là bạn tình của nhau người nhé

Tiếng khèn anh

Em thương

Lâu rồi.

Hôm nay tiếng khèn của anh

Gọi em

Xuống núi ú ù ú

Chàng trai cô gái Mèo rời nương xa…
.

Hôm nay bước đi sao lòng ai vui thế

Tiếng khèn thương nhau

Thật rồi…

2. Cô giáo bản Cao

Vũ Đan Thành

 

Bản làng em cao cao

Bên lưng chừng núi biếc

Có cô giáo chẳng tiếc

Gửi tuổi xuân nơi này.
.

Kìa cô đang đến đấy

Cô gùi chữ trên lưng

Các em đứng reo mừng

Cô giáo mình xinh nhất.
.

Cô đang cười thật vui

Mùa xuân cũng mỉm cười

Núi xanh nhìn lặng lẽ

Bóng cô mười năm rồi.

 

Cô giáo người miền xuôi

Lên đây lâu rồi đó

Những học trò hồi đó

Giờ có vợ có chồng.

 

Đang con bồng con bế

Con gọi mế gọi pa

Còn cô cũng dần dà

Mùa xuân qua không lại.

 

Cô giáo người Tiền Hải

Từ quê lúa Thái Bình

Lên bản Cao dạy đó

Đã mười năm đưa đò.

 

Đã mười năm đi qua

Bên lưng chừng núi biếc

Có ngôi trường thân thiết

Và cô giáo bản Cao…

3. Đâu tiếng khèn lưng núi

Vũ Đan Thành

 

Nắng chiều đang dần tắt

Sương mờ giăng nơi đây

Núi có còn xanh mãi

Tiếng khèn trên nương đâu.

 

Núi mờ rồi đêm xuống

Ơi người thương nơi nào

Núi cao sao hiểu nổi

Nhớ người làm sao đây.

 

Ơi tiếng khèn hôm ấy

Gió vờn bay nương xa

Hỡi người ta mơ đó

Bao giờ bao giờ thôi.

 

Núi còn cao được mãi

Ta thầm yêu bao lâu

Đêm dài sương lạnh lắm

Bình minh sao chưa về.

 

Ơ ới người trai ơi

Đâu rồi tiếng khèn bay
Ta chờ lưng chừng núi

Lòng ta đang rối bời…

4. Đồi hoa tam giác mạch

Vũ Đan Thành

 

Kìa hoa tam giác mạch

Nở rộ đầu mùa đông

Cánh hoa phơn phớt hồng

Chiều mênh mông nuối tiếc.

 

Mới hôm nao xanh biếc

Nay rộn ràng rẻo cao

Vẫy làn gió xôn xao

Hà Giang quê em gọi.

 

Đồng Văn vùng cao ơi

Mê ai người lặn lội

Men Lũng Cú xa xôi

Theo mùi hương thoang thoảng.

 

Cô gái Mèo thấp thoáng

Em ơi núi nghiêng rồi

Người bên hoa lưng đồi

Gọi mùa đông xinh thế.

 

Hương núi đồi sơn khê

Mùa nào hoa chả vậy

Ai động lòng đừng hái

Anh thương em ở lại

Hoa không theo về đâu…

5. Người lên nương ơi!

Vũ Đan Thành

 

Này người ơi lên rẫy

Đi làm gì sớm nay

Sương như mưa bụi bay

Rơi theo chiều gió lạnh.

 

Sao mùa đông rét thế

Mà sương vẫn mù giăng

Ta nhớ người thương đó

Lên đỉnh cao ngóng chờ.

 

Càng lên cao sương mờ

Cái nhớ thêm dày đặc

Người thương từ mùa gặt

Đến giờ bặt tin nhau.

 

Đêm qua tim nhói đau

Ta vừa mơ giấc mộng

Người thương ta lạc bước

Trên đỉnh đồi mờ sương.

 

Ta thương người năm ấy

Hẹn ta mãi chốn này

Tiếng khèn bay theo gió

Nhưng tình ta khôn nguôi.

 

Người đến từ miền xuôi

Sao hiểu lòng sơn nữ

Nơi vùng cao gió hú

Có sương giăng mùa đông.

 

Này cô gái Hơ Mông

Về đi trời rét giá

Chờ mùa đông đi qua

Đến mùa xuân hoa nở.

 

Ta lên nương ngóng đợi

Người ta thương từ lâu

Người miền xuôi đâu biết

Hóa đá để chờ nhau…

6. Tiếng khèn cao nguyên đá

Vũ Đan Thành

 

Tiếng khèn cao nguyên đá

Giữa mùa hoa tháng ba

Mà nghe sao rất lạ

Như gần mà như xa.

 

Tiếng khèn trên núi đá

Mê ai mà bay xa

Tiếng lòng ai thổn thức

Phiên chợ tình Khâu Vai.

 

Mã Pí Lèng rượu say

Tình em dòng Nho Quế

Sợi chỉ mềm giăng tơ

Nương ngô xanh chấp chới.

 

Tiếng khèn như vẫy gọi

Tiếng khèn ơi thân quen

Như tình anh khát em

Điệu Sli câu hát.

 

Nương đồi xa xanh ngát

Cao nguyên nào phẳng lặng

Rượu tình em rót uống

Say lên thác xuống ghềnh.

 

Tiếng khèn bay cao nguyên

Tiếng khèn trên núi biếc

Đừng rơi mưa réo rắt

Đừng đổ nắng bạt ngàn.

 

Để màn đêm dìu dặt

Ru tình giấc nồng say

Tiếng khèn bao mê say

Đồng Văn cao nguyên đó.

 

Nỗi buồn nào hóa đá

Niềm vui nào mênh mang

Tiếng khèn ơi Hà Giang

Ngút ngàn bay xa mãi…

7. Chờ mùa cam Hà Giang
Vũ Đan Thành

Mùa cam chưa chín Hà Giang
Xanh như màu lá xanh loang chân đồi
Mùa thu chưa kịp đến nơi
Cam còn chưa chín xanh ngời quê em.

Cam sành tên gọi thân quen
Em cô gái Mán đi ven lưng đồi
Mùa cam chưa chín anh ơi
Má hồng chưa có tay ai chạm vào.
.
Ai về Vĩnh Hảo lời chào
Bắc Quang phố núi ngọt ngào tình em
Mùa hè cam vẫn xanh men
Mùa thu chín rực rải ven sườn đồi.

Này cô gái Mán xinh ơi
Gùi cam chín mọng mặt trời trên lưng
Hương mùa thu thoảng bay cùng
Bàn chân em bước rộn ràng mùa cam.

Những mùa thu chín Hà Giang
Cam sành thơm lựng mãi lưng chừng đồi
Vùng cam Vĩnh Hảo xanh ngời
Bao giờ lễ hội em mời nhé anh.
.
Tháng mười cam hết màu xanh
Ửng như màu nắng đợi anh sẽ về…

.
8. Xóm núi
Vũ Đan Thành

Xóm nhỏ ven sườn đồi
Sao giống xóm của tôi
Hay là như lối ấy
Tôi ngang qua mấy lần.

Trời chiều sương buông dần
Mơ màng rơi xóm vắng
Thấp thoáng bóng nhà ngang
Làn khói xanh lưng núi.
.
Pá mế tôi nơi đấy
Sau một ngày lên nương
Quây quần mâm cơm trắng
Thân thương một miền quê.
.
Bỗng như đang nhớ thế
Thời thả trâu ném còn
Đôi chân chạy lon ton
Đường lượn quanh làng bản.
.
Xóm nhỏ dãy nhà sàn
Nắng mơ màng sợi nắng
Nắng mơ
Chiều bình an…

.
9. Mã Pí Lèng lên cao

Vũ Đan Thành

 

Đường lên Mã Pí Lèng

Lưng chừng gió như reo

Xa xa dòng Nho Quế

Ai chăng tơ núi đồi.
.

Mã Pí Lèng chới với

Núi ơi màu sương trắng

Ta lên trời tìm nắng

Ngút ngàn trôi giăng màn.
.

Đi trên đường Hạnh Phúc

Mê say em mất thôi

Giữa bồng bềnh mây trắng

Hồn ta bay mênh mang.
.

Giữa trập trùng đá núi

Vượt qua Mã Pí Lèng

Đồng Văn cao nguyên đợi

Xuân về sức sống mới

Ôi đất trời Hà Giang…
.

10. Núi đồi nơi ấy Hà Giang
Vũ Đan Thành

Núi đồi nơi ấy một thời
Sương sa đỉnh núi trắng trời sương sa
Hà Giang cảnh sắc mờ xa
Tháng mười lưng núi màu hoa ngóng chờ.

Áo chàm còn nhớ bấy giờ
Có chàng trai ấy đã nào dám yêu
Hà Giang sương trắng hồn chiều
Ngô xanh nương thắm mây mù bậc thang.

Mải mê núi biếc chẳng màng
Chưa cầm tay ấy áo chàm tiếc không
Xa rồi đồi núi mênh mông
Hôm nay tìm lại màu xanh điệp trùng.

Bóng người đâu thấy trên nương
Trôi làn mây trắng giăng giăng núi đồi
Cảnh xưa tô nét bồi hồi
Người xưa giờ đã xa xôi mịt mờ…

.
11. Xuống chợ tìm nhau nhé

Vũ Đan Thành

 

Xuống chợ tình em nhé

Anh đợi lối ngang qua

Đưa tay cho anh nắm

Kéo em về nhà anh.

 

Chỉ cần qua cánh cổng

Em chẳng thể quay về

Đến khi nào bồng bế

Anh sang nhà… nhà em.

 

Chỉ cần qua bậu cửa

Em thành vợ anh rồi

Chàng trai Mèo hôm ý

Là chồng em suốt đời.

 

Mình cùng nhau lên núi

Mình cùng nhau làm nương

Thương và yêu nhau nhé

Cùng uống chung khe suối.

 

Cùng uống bát rượu đầy

Em nhớ pa nhớ mế

Anh có mế có pa

Em gọi như ở nhà.

 

Một năm hai năm nữa

Anh dẫn về nhà em

Tay bồng và tay bế

Cả nhà mừng biết bao.

 

Phiên chợ tình ngày nao

Cô gái Mèo xuống núi

Rồi không thấy về nhà

Chàng trai Mèo dũng cảm.

 

Bắt về làm vợ luôn

Em có buồn không đó

Con gái bản mình đây

Lấy chồng đều vậy cả.

 

Cái hôm cầm tay kéo

Nhỡ tuột tay thì sao

Nhưng tay ai mạnh thế

Làm sao không theo về.

 

Muốn gọi pa gọi mế

Người bản cười lại thôi

Tại mình đi chợ sớm

Mà bị cầm tay lôi.

 

Muốn về sao nổi nữa

Đã của nhau mất rồi…

.

12. Xuống chợ
Vũ Đan Thành

Xuống chợ gặp nhau nhé
Ngày mai phiên chợ rồi
Rượu tình em ngâm mãi
Đợi anh thầm ngất ngây.

Xuống chợ tình noọng ơi
Rừng đung đưa cành lá
Con đường qua bản lạ
Một người đi buồn sao.

Vùng cao quê mình đó
Bước chân ta lên nương
Hôm nao gặp trên đường
Lòng còn vương còn vấn.

Chàng trai ơi dừng chân
Cho mình đi cùng với
Đường lên nương chới với
Ước gì chung bên nhau.

Noọng ơi phiên chợ sau
Mình cùng nhau hẹn nhé
Anh sẽ về bảo mế
Đến nhà đến nhà thăm.

Đêm nay nằm khó ngủ
Nghe giọt sương đậu khẽ
Con dế hát ngân nga
Mai hẹn với người ta.

Chợ phiên mình xuống chợ
Nắm tay mình che ô
Ta cùng nhau cỡi ngựa
Hôm sau hôm sau về…
.

13. Chợ tình Khâu Vai
Vũ Đan Thành

Kể từ lễ hội dềnh dang
Hai đêm khai mạc Hà Giang núi đồi
Chuyện tình buồn bã chia phôi
Hết rồi thi vị hết rồi nhớ nhung.

Ai trên yên ngựa ngập ngừng
Dừng chân tiếng nhạc bập bùng hoa đăng
Chuyện tình thấm đượm dưới trăng
Nay đà trắng lóa đèn giăng rộn ràng.

Tiếng khèn réo gọi oang oang
Từng đôi chim phải lìa đàn bay đi
Khâu Vai lễ hội tình si
Đôi ta chẳng thể thầm thì thâu đêm.

Chuyện tình xưa ấy êm đềm
Nhớ nhung thầm lặng ngày đêm mà thành
Nay ai xé toạc bức mành
Cuộc tình ân ái tan tành bẽ duyên

Khâu Vai còn nhớ hay quên
Còn đâu mong mỏi cái phiên chợ tàn
Khâu Vai đà nhuốm phong trần
Chỉ còn là tục mơ dần đã tan.

Hà Giang, Mèo Vạc ai sang
Lũ là lũ lượt từng đoàn khách Tây
Tạ từ thổ cẩm từ đây
Khâu Vai đã nhạt tàn phai cuộc tình.

Người ở lại cuộc linh đình
Rượu say tình có mơ tình còn say
Chợ tình nào phải múa may
Tình riêng riêng ấy trao tay bồi hồi.


14. Chàng trai Mèo bắt vợ
Vũ Đan Thành

Chợ xuân đi bắt vợ
Muốn kéo em về nhà
Không cầm tay thật lạ
Tỷ tê thôi noọng à.

Em về nhà anh nhá
Có cả mế cả pa
Họ mong anh có vợ
Còn em phải có chồng.

Xinh như đóa hoa rừng
Để cho người ta hái
Anh đã chờ em mãi
Từng mùa mùa xuân trôi.

Nhà anh ở lưng đồi
Về cùng tiếng khèn thổi
Cùng tiếng gió vi vu
Lạ cũng dần quen đó.

Về ở cùng anh nhớ
Ngày ngày ta lên nương
Em sinh đàn con nhỏ
Đói no cùng bên nhau.

Chàng trai Mèo bản Cấu
Không mắm môi kéo đẩy
Mà sao cô gái ấy
Đi theo theo tận nhà.

Bắt vợ sao thật lạ
Chỉ thả điệu khèn thôi
Cô gái Mèo lưỡng lự
Rồi theo theo anh luôn…

15. Mùa thu trên Mèo Vạc
Vũ Đan Thành 

Ta nghe mùa thu cũ
Về chợ tình Khâu Vai
Chờ mùa xuân lâu lắm
Qua mùa đông giá băng.

Giữa núi đồi Hà Giang
Xa mờ mênh mông lạ
Những mùa đi lặng lẽ
Gùi cái nhớ lên lưng.

Ta muốn gọi tiếng khèn
Không gian mờ yên ắng
Ta nhớ người xưa lắm
Ở nơi nao Mèo Vạc.

Ta lên lưng chừng núi
Bao giờ mùa xuân sang
Chờ tháng ba đằng đẵng
Mỏi mòn qua năm tháng.

Mùa thu bay bảng lảng
Trên sườn đồi ngô non
Trên lối về dốc đứng
Gùi nỗi nhớ trên lưng.

Đi qua mùa khô khát
Mong mưa xuân rắc hạt
Mái tóc nào thân thương
Nhớ nào còn vấn vương.

Mùa thu về trên nương
Mùa xuân còn lâu lắm
Điệu khèn ta gửi gắm
Cho người thương hôm nào…
.

16. Mùa thổ cẩm
Vũ Đan Thành

Em ơi rừng xanh thắm
Chợ tình đương đợi nhau
Tiếng khèn vang đâu đó
Anh chờ em đã lâu.

Em ơi mùa xuân hẹn
Rắc bụi mưa mơ quen
Em váy dài thổ cẩm
Ai xốn xang điệu khèn.

Núi đồi xanh xanh lá
Ta đợi nhau mùa xuân
Em xòe ô chân bước
Nhịp khèn đừng rối chân.

Em ơi xuân vừa đến
Bản mình ngang trên nương
Bầu trời chưa xanh biếc
Mây bay như làn sương.

Kìa chợ phiên dưới núi
Sắc thổ cẩm ngút ngàn
Làn mưa bụi đương tan
Mùi hương gì tỏa lan.

Màu thổ cẩm ngập tràn
Ơi mùa xuân xinh quá…
.

17. Bản lưng mây
Vũ Đan Thành

Núi gọi ai về nơi đó em ơi
Anh nghe từ xa vọng về cơn gió thổi
Mùi hương nếp thơm nồng từ phía ấy
Trên ruộng bậc thang sắc lá biếc xanh.

Mù Cang Chải là em cô sơn nữ
Gùi trên lưng từng đụn mây trắng bay
Ai qua đây ngất ngây màu hoa núi
Lưng chừng cao đèo Khau Phạ uốn quanh.

Có cái nắng lên nhanh rồi lặn xuống
Có rừng xanh bản làng nhỏ đậu ngang mây
Anh nghe rõ từng âm thanh vọng lại
Trên tầng cao và nương lúa ngô khoai.

Mùa lễ hội vẫn đang còn ngóng đợi
Cơn gió kia đừng bay xa vời vợi
Mùa xuân còn thấp thoáng phía sườn non
Em đợi anh mong cơn mưa vào hạ.

Gọi tiếng mõ chiều lững thững bóng đàn trâu
Gọi mùa nắng ửng hồng đôi má thắm
Nơi ấy quê em núi đang đợi xanh ngời
Nơi ấy quê em chưa đến đã chơi vơi…

 

 

 

 

 

 

Cùng chia sẻ bài viết này

Facebook